12 nhân duyên là phần giáo lý quan trọng đã từng được Đức Phật đề cập đến khá nhiều trong các kinh Tây Tạng. Vậy phần giáo lý này có ý nghĩa quan trọng như thế nào?

y-nghia-12-nhan-duyen

12 nhân duyên và ý nghĩa của chúng

12 nhân duyên hay thập nhị nhân duyên là 12 nguyên nhân lý cho sự khởi phát của các loài sinh vật, chúng sanh trong vũ trụ rộng lớn này. Đó là sự khai triển và là sự cụ thể hóa của thuyết duyên sanh. Và là đặc điểm quan trọng để người ta tìm ra sự khác biệt của Phật giáo và các tôn giáo khác trên thế giới.

Thuyết duyên sanh được tóm lược theo những quy tắc rất đơn giản nhưng bao quát được tất cả các sự hình thành của vạn vật trong vũ trụ này. Cụ thể gồm có 2 điều quan trọng sau :

  • Cái này sinh, cái kia sinh.
  • Cái này diệt, cái kia diệt.

Hiểu đơn giản là không có cái nào tồn tại độc lập, riêng biệt được mà phải phụ thuộc vào nhiều yếu tố khác.

“ Nhân” ở đây có nghĩa là nguyên nhân ,yếu tố cơ bản có tính quyết định, là điều kiện kiên quyết để một sự vật được hình thành. Hay đó chính là hạt giống hình thành của những sự vật ấy.

“Duyên “ là sự bổ trợ, yếu tố có tính tác động giúp hạt giống của “ nhân “ được khởi sinh .Theo Abhidharma thì có đến 4 “ duyên “ chính gồm nhân duyên, sở duyên duyên, tăng thượng duyên và vô đẳng duyên.

12 nhân duyên mang ý nghĩa nhân duyên khởi đó là sự nương tựa lẫn nhau của các yếu tố và không một pháp nào có thể tồn tại độc lập được.

Đánh giá bài viết!

Bình luận

avatar